Wednesday, October 3, 2012

Lời Thiên Thu gọi ...


Về trong phố xưa tôi nằm
Có lần nghe tiếng ru bên vườn
Chợt như xác thân không còn
Và cạnh tôi là đồng vắng

Về trên phố cao nguyên ngồi
Tiếng gà trưa gáy khan bên đồi
Chợt như phố kia không người
Còn lại tôi bước hoài

Lòng ta có khi tựa như vắng ai
Nhiều khi đã vui cười nhiều khi đứng riêng ngoài
Nhiều đêm muốn đi về con phố xa
Nhiều đêm muốn quay về ngồi yên dưới mái nhà


Giòng sông trước kia tôi về
Bỗng giờ đây đã khô không ngờ
Lòng tôi có khi mơ hồ
Tưởng mình đang là cơn gió

Về chân núi thăm nấm mồ
Giữa đường trưa có tôi bơ phờ
Chợt tôi thấy thiên thu
Là một đường không bến bờ

Dạ khúc cho Tình Nhân



Ngày em thắp sao trời


Chờ trăng gió lên khơi



Mà mưa bão tơi bời



Một ngày mưa bão không rời


Trên đôi vai thanh xuân


Ướp hôn nồng bên gối đắm say



Ánh sao trời theo gió rụng rơi... đầy


Cùng rót bao nhiêu ngày hoang


Cùng đếm bao nhiêu mộng tàn



Ru người yêu dấu trong vùng trời đêm


Vừa hoa nở tươi môi


Tình nhân đã xa xôi



Ðời ngăn cách nhau hoài



Một lần thôi đã không thôi


Yêu nhau trong lo âu


Biết bao lần tha thiết nhớ mong



Lá hoa rừng mau xóa đường quay về



Làm ánh sao đêm lẻ loi



Màu tối gương bên đèn soi



Ân tình sâu vẫn trong đời thủy chung


Ðời mãi mãi mãi cách xa


Dòng nước mắt nóng tiễn đưa



Xin cho lần cuối


Tình ấy đắm đuối thiết tha


Vì qua bao nhiêu điêu linh



Xót xa



đắng cay



trong đời...



Màn đêm mở huyệt sâu


Mộng đầu xin dài lâu



Một vì sao lạ rơi,



nghe hồn tê tái



trên dòng hương khói bay



Ái ân ơi đừng phụ lòng ta


Nhớ thương sâu xin gởi người xa



Khóc nhau trong cuộc đời

Giấc mơ xưa khăn phủ vành sô


Có yêu nhau ngọt ngào tìm nhau



Chết bên nhau thật là hồn nhiên!

Thư gửi Việt Hải

Để lúc nào rảnh mình viết tạp bút về hội hoạ tặng VH biết đâu cậu lại trở thành Hoạ sỹ thực thụ...
Với mình vẽ vời là một sở thích bẩm sinh.,.
Mình chả quan trọng cái danh hoạ sỹ hay không ...
Chẳng qua rất yêu thiên nhiên cây cỏ chim muông trời đất nên ... Đâm ra thích vẽ...
Hồi trước mình đi làm xa mỗi ngày lái xe 50 km một chiều trên xa lộ ... Mỗi năm chỉ có một mùa, mỗi mùa chỉ có một tháng mỗi tháng chỉ có khoảng vài ngày vào giờ mình lái xe về nhà mặt trời chiều đỏ rưc lồng qua những thế mây rất đa dạng chân trời chuyển màu liên tục rất đẹp ...
Nếu không quan sát và bỏ qua thì làm sao bàn tay bật ra được những mầu sắc sâu thẳm được ...:-)))
Như nhà thơ ...(nào đó) đi qua phố Bằng lăng chợt thấy ... Tím đáy mắt bằng lăng mặc dù đường tắc khói mù mịt ...vv
Nói chung càng có nhiều sở thích dở hơi thì càng nghèo và càng .. Khổ ... :-)))
Đừng bao giờ nghĩ chuyện sống bằng nghề vẽ ...
Tản mạn lăng nhăng tí ...
Chào VH hãy bắt đầu vẽ đi và cho mọi người xem nhé ...
TN

Rừng Thu Thay Lá ...


Ta thấy em trong tiền kiếp với cọng buồn cỏ khô
Ta thấy em đang ngồi khóc khi rừng chiều đổ mưa
Rừng thu lá úa em vẫn chưa về
Rừng đông cuốn gió em đứng bơ vơ

Ta thấy em trong tiền kiếp với mặt trời lẻ loi
Ta thấy em đang ngồi hát khi rừng về nhiều mây
Rừng thu thay lá mây bay buồn rầu
Rừng đông buốt giá mưa bay rạt rào


Ta vẫn mong ta chờ mãi trên từng ngày quạnh hiu
Ta vẫn mong em về đấy cho đời bày cuộc vui
Mùa xuân đã đến em hãy quay về rừng xưa đã khép em hãy ra đi

Rừng xưa đã khép , rừng xưa đã khép em hãy ra đi


Monday, October 1, 2012

Như chưa hề có cuộc chia ly ... Xanh Đỏ Tím Vàng

Cuộc chia ly màu đỏ
Nguyễn Mỹ

Đó là cuộc chia ly chói ngời sắc đỏ 
Tươi như cánh nhạn lai hồng 
Trưa một ngày sắp ngả sang đông 
Thu, bỗng nắng vàng lên rực rỡ. 
Tôi nhìn thấy một cô áo đỏ 
Tiễn đưa chồng trong nắng vườn hoa 
Chồng của cô sắp sửa đi xa 
Cùng đi với nhiều đồng chí nữa 
Chiếc áo đỏ rực như than lửa 
Cháy không nguôi trước cảnh chia ly 
Vườn cây xanh và chiếc nón trắng kia 
Không giấu nổi tình yêu cô rực cháy 
Không che được nước mắt cô đã chảy 
Những giọt long lanh, nóng bỏng, 
sáng ngời 
Chảy trên bình minh đang hé giữa 
làn môi 
Và rạng đông đang hừng trên nét mặt 
Một rạng đông với màu hồng ngọc 
Cây si xanh gọi họ đến ngồi 
Trong bóng rợp của mình, nói tới ngày mai… 
Ngày mai sẽ là ngày sum họp 
Đã toả sáng những tâm hồn cao đẹp! 
Nắng vẫn còn ngời trên những lá si 
Và người chồng ấy đã ra đi… 
Cả vườn hoa đã ngập tràn nắng xế 
Những cánh hoa đỏ vẫn còn rung nhè nhẹ 
Gió nói, tôi nghe những tiếng thì thào 
"Khi Tổ quốc cần họ biết sống xa nhau…" 
Nhưng tôi biết cái màu đỏ ấy 
Cái màu đỏ như màu đỏ ấy 
Sẽ là bông hoa chuối đỏ tươi 
Trên đỉnh dốc cao vẫy gọi đoàn người 
Sẽ là ánh lửa hồng trên bếp 
Một làng xa giữa đêm gió rét… 
Nghĩa là màu đỏ ấy theo đi 
Như không hề có cuộc chia ly… 


1964
 



Suối Mơ



Suối mơ!
Bên rừng thu vắng,
giòng nước trôi lững lờ ngoài nắng.
Ngày chưa đi sao gió vương?
Bờ xanh ngát bóng đôi cây thùy dương.


Suối ơi!
Ôi nguồn yêu mến,
còn ghi khi bóng ai tìm đến.
Đàn ai nắn buông lưu luyến.
Suối hát theo đôi chim quyên.


Từng hẹn mùa xưa cùng xây nhà bên suối .
Nghe suối róc rách trôi hoa lừng hương gió ngát.
Đàn nai đùa trong khóm lá vàng tươi .


Tơ đàn chùng theo với tháng năm,
Rừng còn nhớ tới người.
Trong chiều nào giữa chốn đây,
Hồn cầm lắng tiếng đời.

Suối ơi!
Nghe rừng heo hút.
Giòng êm đưa lá khô già trút.
Còn như lưu hương yêu dấu .
Với suối xưa trôi nơi đâu .

Sáng tác: Văn Cao